Tin tức công nghệ

NẾU TỚ NÓI VỚI CẬU RẰNG TẤT CẢ ĐỀU LÀ LỜI NÓI DỐI

Discussion in 'Sinh viên Club' started by thuytien146, Apr 14, 2018.

  1. thuytien146

    thuytien146 New Member

    NẾU TỚ NÓI VỚI CẬU RẰNG TẤT CẢ ĐỀU LÀ LÀ LỜI NÓI DỐI, CẬU CÓ CÒN TIN TỚ KHÔNG?
    Tôi là nữ học viên cảnh sát, cậu ấy là nữ sinh viên sư phạm. Dĩ nhiên câu chuyện tôi muốn kể không phải chuyện tình yêu của chúng tôi mà là giữa cậu ấy – bạn thân của tôi và anh ấy.Tớ biết cậu nhất định sẽ đọc được những dòng tâm sự này của tớ, biết cậu thường hay đọc những câu chuyện trên NEU cf này, biết cậu sẽ rất giận nhưng lần đầu tiên cũng là lần cuối cùng này thôi cho phép tớ nói lời xin lỗi cậu.tim hiểu thêm trứng rung tình yêu
    Tôi và anh lớn lên cùng nhau, chúng tôi là thanh mai trúc mã, từ nhỏ bố mẹ anh đã coi tôi như con cái trong nhà và bố mẹ tôi cũng vậy, cứ như vậy lớn lên bên nhau. Lên cấp 3 anh học một ngôi trường chuyên ở Hà Nội, tôi học lớp chọn một trường bình thường ở quê, tôi thích anh và với sự quan tâm từ anh, tôi nghĩ anh cũng thích tôi, thương tôi.
    Mọi chuyện có lẽ sẽ tốt đẹp nếu như hai người họ không quen nhau, cô bạn cùng lớp tôi và anh ấy. Anh hay hỏi tôi về cậu ấy, rất nhiều,tất cả những câu chuyện tôi kể anh nghe về cậu ấy anh rất hứng thú và phấn khích khi nghe, còn khi nhắc đến tôi anh chỉ im lặng hay chỉ cười nhẹ rồi xoa đầu tôi nhắc nhở “ học chăm vào nhóc, ít nhất thì cũng phải cố nối nghiệp gia đình”. Lúc ấy tôi thường không hiểu vì sao nói đến tôi anh chỉ toàn nói như vậy, và tôi biện minh cho tất cả rằng, anh ấy muốn tôi học tốt, muốn tôi thi đỗ đại học.Tôi bắt đầu chơi thân hơn với cô bạn cùng lớp, lí do vì cậu ấy là người duy nhất biết nhà tôi, ngồi cạnh và là người duy nhất bắt chuyện với tôi trong lớp, là người nối tôi với các bạn trong lớp mà ban đầu tôi không quen ai cả. Ấy là một cô gái hay cười, thích đọc truyện và xinh đẹp…Tôi thích cậu ấy, người bạn thân đầu tiên trong lớp, chúng tôi tâm sự nhau nghe về chuyện gia đình, chuyện các bạn khác của cậu, và cả người trong mộng , tôi quen, một người bạn cùng lớp.
    Thì ra tôi luôn sai, mọi chuyện sẽ tốt đẹp nếu người tôi thích và bạn thân của tôi họ không yêu nhau. Họ yêu nhau bằng một tình yêu kì lạ rồi vô tình làm tổn thương tôi. Anh ấy yêu cậu ấy nhiều đến nhường nào,tôi biết ánh mắt của anh mỗi khi nghe những câu chuyện của tôi về cậu ấy phấn khích đến nhường nào và anh nói dối cậu ấy về tất cả những câu chuyện giữa chúng tôi rằng chúng tôi là anh em họ. Hôm đó, lần đầu tiên tôi nói với anh là tôi thích anh, chưa hề coi anh như anh trai, càng không bao giờ để anh yêu người khác. Anh xin tôi, tôi nhìn thấy sự thiết tha da diết trong câu nói ấy, tôi biết mình thất bại thật rồi, quen một người lâu như vậy mà vẫn không giữ chân được người ta. Thời gian sau anh tránh mặt tôi, ít về quê hơn, còn cậu ấy lại chơi thân với tôi hơn. Phải thôi, vì tôi là “em gái người yêu” mà.Quãng thời gian học sinh trôi qua nhanh thật nhanh, tôi không yêu, không buồn, không giận, muốn học thật tốt rồi thi đỗ đại học. Chúng tôi học đại học, học cùng ngôi trường người mà tôi đã từng rất thích.Bây giờ thì không, tôi mở lòng và yêu người khác , mặc nhiên nói với những người khác nữa, ấy là người đầu tiên tôi thích, tôi đã có thể coi anh là anh trai và chúc phúc cho họ. Nhưng câu chuyện đã không kết thúc tốt đẹp, không phải từ tôi mà từ gia đình anh ấy.Giàu có thì sao? có sự nghiệp và cả khối tài sản to lớn đó thì sao? Ngay cả yêu một người cũng không được, đau khổ biết nhường nào. Bố mẹ anh ấy ngăn cấm vì không hợp tuổi, họ nói là nếu để con họ đến với cô bé kia thì mọi việc đều không thành. Điều đáng trách ở đây nhất là ở anh, người cần mạnh mẽ nhất lại chọn làm điều sai trái, anh chọn cách chia tay đau đớn nhất, rồi như anh mong muốn, họ chia tay nhau vĩnh viễn. Để khi bình tĩnh lại mọi lời giải thích đều là vô nghĩa.
    Cô ấy nói với tôi “ Tiền mất có thể tìm lại được, nhưng niềm tin của tớ, tình yêu của tớ đứt rồi ai nối lại cho tớ đây”. Bao nhiêu năm nay, anh không yêu ai nữa, có lẽ anh cần thời gian. Còn bạn tôi, cậu ấy đã có một tình yêu mới, một tình yêu bền vững hơn. Tôi nhớ bạn tôi đã mỉm cười nói với tôi rằng “Tớ không cần một người tốt hơn anh ấy, tớ chỉ cần một tình yêu an yên cùng nhau vượt qua mọi sóng gió mà thôi, dù như thế nào chỉ cần người ấy không buông tay, tớ cũng sẽ không buông tay”.
    Anh ơi, em đã dũng cảm nói cho bạn em biết sự thật rồi đấy, anh cũng hãy dũng cảm đi tìm một tình yêu mới anh nhé, còn bạn tớ, cậu phải luôn hạnh phúc đấy nhé, dù sau bài viết này chúng ta có từ bạn bè trở thành người dưng đi chăng nữa tớ cũng muốn nói ra. Nhưng có một điều tớ biết chắc chắn là cậu đã từng yêu tớ biết nhường nào
     

Share This Page